Khi biết vị trí mình ở đâu, mình sẽ thôi đòi hỏi những thứ không thuộc về mình
Mình thường mang theo một lời nhắc nhở dịu dàng mỗi khi lòng nổi gió: "Khi biết vị trí mình đang ở đâu, bạn sẽ thôi đòi hỏi những thứ không thuộc về mình."
Nghe có vẻ buồn, nhưng đó lại là một trạng thái tỉnh thức. Khi mình ngừng chạy theo những ảo tưởng và bắt đầu nhìn đời bằng đôi mắt chánh niệm, lòng mình sẽ bớt sân si, và nỗi khổ đau cũng không còn đeo bám dai dẳng.
Thực ra, chúng ta không khổ vì thiếu thốn, mà khổ vì kỳ vọng quá nhiều vào những điều không có thật.
- Khi mình ở tầng một mà cứ mãi nhìn lên tầng mười để đố kỵ, hay khi mình chỉ là một chiếc lá nhỏ nhưng lại muốn tỏa sáng như mặt trời, tâm mình sẽ luôn thấy thiếu thốn do sự so đo và tự ti.
- Trong đạo Phật, Tri túc (Biết đủ) không phải là cam chịu, mà là thấu hiểu giới hạn của bản thân, trân trọng những gì đang có và buông bỏ những vọng tưởng khiến tâm bất an.
Biết đủ là hiểu rằng mỗi người đều có một hành trình riêng. Người đến sớm, người đến muộn; có người thành công ở tuổi ba mươi, cũng có người bốn mươi mới bắt đầu lại từ đầu. Quan trọng không phải là nhanh hay chậm, mà là mình có đang đi đúng đường hay không.
Trong tình yêu cũng vậy, biết rõ vị trí của mình trong lòng người khác sẽ giúp mình thôi trách móc và kỳ vọng.
Nếu mình chỉ là một đoạn ngắn trong hành trình của họ, hãy mỉm cười và bước đi nhẹ nhàng khi vai diễn kết thúc. Buông bỏ không phải là đầu hàng, mà là hiểu rằng điều không dành cho mình, dù có cố giữ lấy cũng chỉ hóa thành khổ đau.
Mình học cách yêu chính mình không phải để thay thế một ai đó, mà để nhận ra rằng: Mình vốn dĩ đã luôn đủ đầy, nếu mình không tự ruồng bỏ bản thân.
"Không có con đường dẫn đến hạnh phúc. Hạnh phúc chính là con đường."
Con đường ấy bắt đầu từ một bước chân nhỏ: Biết mình đang ở đâu. Không cần vội vã, không cần mong đời phải giống ai, chỉ cần một bước chân an trú và một trái tim biết dừng đúng lúc.
Nếu lòng bạn đang chông chênh, hãy thử tự hỏi: Điều mình đang đòi hỏi có thực sự dành cho mình không? Đôi khi cuộc đời không hề thiếu thốn, chỉ là mình chưa đủ thấu hiểu để biết điều gì là vừa đủ cho một trái tim đang học cách bình yên.